Khoảng rộng mông mênh núi với trời
Một mình lặng lẽ mộng đời rơi
“Bản lai diện mục” tìm đâu thấy!?
Chân Lý có không giữa chợ đời
Biết thế mà sao còn chấp ngã!?
Sợ hạt bụi bay khi người qua
Diện mục chính nhân là không sắc
Bản lai như khói tỏa sương nhòa
Khi nắng vừa lên sương rụng hạt
Từng giọt lung linh chạm vô ưu
Từ đó quắt quay trong trời đất
Góc khuất lặng thầm ta với ta
Qua những dặm đời lê bước nặng
Ta bà bỏ lại với ngổn ngang
Cũng đành xếp gọn cành nguyệt quế
Hồng trần khép lại mộng chưa tàn
Diện mục bản lai là cốt lỏi
Cũng là tro bụi lấm thời gian.

Songthy


